Trong 03 anh em nhà Tây Sơn thì Nguyễn Nhạc thọ được 50 tuổi, Nguyễn Huệ mất năm 39 tuổi nhưng em út Nguyễn Lữ mất khi mới 33 tuổi.
So với 02 ông anh tài giỏi, mưu lược thì ông em út lại có tâm hồn phiêu bạt giang hồ, hay giúp đời giúp người.Có giai thoại cho rằng ông là người sáng tạo ra môn võ ta "Hùng kê quyền", môn võ được biến thể bằng những cú đá song phi liên hoàn của con gà đá. Nếu không yêu môn đá gà thì không thể có "Hùng kê quyền". Ông còn là tác giả của món "bánh tráng ỉu" cho lính mang theo để ăn khi hành quân như lương khô bây chừ. Ông còn nói được tiếng dân tộc vì anh em ông đã từng sống ở miền Thượng đạo Tây Sơn chuyên mua bán tiếp xúc với người Thượng nên ông được giao cầm đầu luôn đạo quân "sơn cước" đa số là thượng Tây Sơn.
Ông còn được giao chức Tiết chế Đông Định Vương - cai quản cả một vùng giàu có rộng lớn lúa gạo, tôm cá phì nhiêu Nam Bộ.
Ông cũng được xem là người thích hưởng thụ, thiếu đầu óc chỉ huy nên bị Chúa Nguyễn Ánh phản công đánh chạy dài ...làm "mất" miền đất trù phú nầy.
Buồn quá ông đi tu làm giáo sĩ của đạo Bà La môn rồi u uất mà chết khi mới 33 tuổi.
Chết trước để không thấy cơ đồ sụp đổ sau đó!
Còn một điều quên nói, ở Nam bộ xưa có câu "Chiều chiều ông Lữ đi câu". Không biết có phải nói Nguyễn Lữ không? Nhưng đã ham đá gà thì mê câu cá là chuyện của cụ Lữ chớ ai?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét