ngobadung

5 tháng 4, 2026

Bò với cò và đám vo ve hút máu!/Cows & storks and the buzzing pets that bite in the dark/牛とコウノトリ、そして暗闇で噛みつくブンブン飛び回る害虫

Bò với cò và đám vo ve hút máu!
Hai con vật rất khác nhau về hình thể nhưng hay chơi chung với nhau như hình với bóng ngoài đồng ruộng.
    Cứ bò gặm cỏ nên châu chấu, cào cào dưới lớp đất động ổ nhảy loạn xạ thì cò cứ việc thủng thẳng đi theo đớp no bụng nên cò khỏi phải bươi như gà mà vẫn có ăn.
    Bò còn ghét nhất là loài ruồi, muỗi, ve, rận chuyên chích, hút máu. Bò cố đuổi bọn "vo ve" nhưng bất lực. Ngoài 2 lỗ tai giật giật và cái đuôi ngoe nguẩy nhưng không "xi nhê" chi với cái đám phá rối, khủng bố dai nhách đó. Chuyện nầy có cò lo, kể cả mấy con lì lợm ngoan cố bu bám trong lỗ tai hay những chỗ mà cái đuôi không thể quơ tới được cò đều "lượm" hết.
    Cho nên bò rất thích cò mà cò cũng rất ưng bò. Mối quan hệ nầy gọi là cộng sinh.
    Cò mà kết hợp với bò thì ba cái đám leo nheo như ruồi, muỗi, mòng bọ, cũng như cái đám núp lùm như dế, trùn, cào cào, châu chấu... đều bị lượm hết!
    Đáng đời cho cái lũ vo ve, núp lùm cắn trộm!









Cầu Bà Ngân nối Duy Xuyên và Hội An


Cầu Bà Ngân nối Duy Xuyên với Hội An.
   Hỏi ra mới biết Bà Ngân là người chèo đò trên đoạn sông Thu Bồn thời chiến tranh khi chỗ nầy chỉ là bến đò và chưa có chiếc cầu.
     Bà Ngân có còn sống hay cho dù đã chết mà tên bà được mọi người nhắc hằng ngày cũng quá vui và con cháu càng vui hơn vì mấy ai có được đặt tên cho một công trình dân sinh có ý nghĩa ?
    Trước đó trên 200 năm cũng có Bà Rén chèo đò, mở quán nước trên một nhánh sông cắt qua QL1 và khi có cầu, thì cầu và sông cũng được dân đặt cho tên Bà Rén cho đến nay.
    Ngoài Bà Rén, Bà Ngân, ở Núi Thành còn có cầu Bà Bầu, cầu Ông Đốc ở Hòa Liên đều do dân quý mà đặt tên.
    Họ được người dân tự nhớ ơn mà đặt chớ không phải tên hành chính do nhà chức trách quy định.

20 tháng 3, 2026

Ngôi mộ cổ đã 180 năm ở Duy Phước, Duy Xuyên.

Ngôi mộ cổ đã 180 năm ở Duy Phước, Duy Xuyên.
Theo văn bia thì mộ xây vào năm Tự Đức thứ 2, tức 1849.
   Người nằm trong mộ là cụ Đặng Đức Nguyên - vợ là cụ Dương Thị Thục Thận.
    Cụ ông sống trong thời Tây Sơn và đầu Nhà Nguyễn.
    Ngôi mộ được chôn riêng giữa ruộng chứng tỏ ông là người giàu có, có địa vị xã hội hoặc có công khai khẩn đất hoang.
    Mộ - trước có 2 trụ đứng, và tấm bình phong đặt dưới mái gạch xây vòm, xung quanh là tường xây bằng đá ong có bề dày 30cm, được tô hoa văn rất tỉ mĩ.
    Trong bia ghi toàn tộc đứng ra dựng mộ. Cho thấy người nằm đó là tiền hiền, hoặc đứng đầu tộc họ, hoặc là một vị quan có chức sắc ở địa phương nên toàn tộc mới dựng mộ.
   Hỏi một nông dân đang làm ruộng gần đó cho biết con cháu vẫn chạp mả, cúng giỗ hàng năm.
    Qua đây sẵn tính tò mò nên tìm hiểu cho biết về tiền nhân chớ chẳng phải để làm chi !






Chèo bẻo

Chèo bẻo
Đặc tính thông minh, bay lượn bắt mồi lanh lẹ nhờ có cặp mắt tinh tường và cái miệng nhọn và giọng rất "dẽo".
Cho nên dân Quảng Nam hễ ai nói nhiều, nói huyên thuyên thường bị gán cho là "cái miệng như con chèo bẻo".
Chèo bẻo sống phân vùng lãnh thổ rõ ràng, ai xâm nhập vùng "cai quản" là bị đánh đuổi liền, dù là chim quạ hay diều hâu nó cũng không ngán.

14 tháng 3, 2026

Đêm Giáng sinh tang tóc ở Đà Nẵng cách đây đúng 60 năm./The plane crash in Da Nang 60 years ago on Christmas Eve./60年前のクリスマスイブにダナンで起きた飛行機墜落事故。



Đêm Giáng sinh tang tóc ở Đà Nẵng cách đây đúng 60 năm.
   Một chiếc máy bay vận tải 4 cánh quạt của quân đội Mỹ định đáp xuống phi trường Đà Nẵng vào đêm 24.12.1966 do sương mù và trời mưa đã đâm sầm xuống đất và cày ủi hàng chục nhà dân thuộc thôn Bình Thái, xã Hòa Thọ làm 107 dân thường và 04 phi hành đoàn là người Mỹ cũng đều tử vong.
    Bia tưởng niệm còn trong khuôn viên trường tiểu học Bình Thái như ghi dấu một tai nạn thảm khốc còn in trong tâm trí những người lớn tuổi ở Đà Nẵng năm nào.
  

Xỏ mũi! /Piercing the bull's nose!/황소의 코를 뚫어라!/ទម្លុះច្រមុះ!


Xỏ mũi!
Nuôi trâu bò người ta hay xỏ mũi để dễ sai khiến. Vì chỗ nầy có nhiều thần kinh xúc giác. Nếu mà không tuân theo thì chỉ chịu cảnh... rất đau.
    Trâu bò nhiều nước trên thế giới (Á, Phi) đều bị áp dụng hình thức nầy hàng ngàn năm nay. Ông bà mình cũng chỉ bắt chước họ mà thôi.
    Trời sinh đã làm thân trâu bò phải chịu cảnh cày bừa, ăn uống thì đạm bạc toàn rơm với cỏ nhưng làm việc thì nặng nhọc vô cùng.
    Đã vậy khi chết thì họ tận dụng hết thịt xương và da. Họ còn nói khéo " Trâu chết để da". Đó chỉ là những lời hoa mỹ khi không chừa thứ gì của nó!
Tội thiệt
Trâu ơi !

Miếu Thái giám ở làng Phong Nam - Hòa Châu.

Miếu Thái giám ở làng Phong Nam - Hòa Châu.
Một ngôi miếu cổ quay về phía tây ẩn mình dưới hàng cây um tùm trong đó có một cây cổ thụ khá già.
Các vị cao niên trong làng kể khi xưa chúa Nguyễn kéo quân qua đây chẳng may trong đoàn có 01 viên thái giám bị đột tử. Chúa bèn giao cho làng Phong Nam lo liệu hậu sự. Vì vậy ngoài một gò đất nằm cạnh bên, nơi đây còn có ngôi miếu mái lợp tranh được dựng trên 04 cột gỗ trắc do dân làng lập ra để thờ. Lâu ngày mộ thì mất dấu nhưng miếu vẫn còn và được trùng tu thờ cúng cho đến nay đã vài trăm năm.
Nay mái ngói thay mái tranh xưa, 04 cột gỗ trắc đã thay 04 trụ bê tông, lại có thêm tấm bình phong chạm ông cọp đứng phía trước cho có phần uy nghiêm.
Miếu hiển linh được dân làng cúng bái vào tháng 7 hằng năm, lúc xưa trong điển bạ của làng có ghi 01 thửa ruộng công được vua cấp cho làng Phong Nam để làm hoa lợi cúng giỗ hằng năm và sau nầy ngôi miếu cũng được tu bổ rất đàng hoàng như ta thấy trong ảnh.
Người Quảng Nam luôn trọng tình nghĩa, lo lắng chu toàn, nhất là đối với những người vì nghĩa nước mà lâm nạn lại không có ai thừa tự như viên Thái giám ở đây.