Cái chi quý nhứt trong nhà được chưng ra. Mắc tiền nhứt là chiếc đồng hồ để bàn, chiếc khăn con công để trãi trên chiếc bàn tròn gỗ quý. Áo dài lụa, đi hài đính hạt cườm, cổ đeo kiềng, tay đeo vòng vàng (hay bạc không rõ)! Dáng ngồi trịnh trọng, hai tay đủ mười ngón duỗi thẳng (chứng tỏ không khuyết tật).
Khuôn mặt hãnh diện, bà ắt hẵn thuộc giới nhà giàu ở Đà Nẵng xưa, chắc con cháu chừ cũng thuộc loại có "máu mặt".
Ghi chú: Người Quảng Nam xưa nói ai giàu là "CÓ MÁU MẶT" (Không phải do rượu) để phân biệt với giới số đông mặt vàng như nghệ luôn luôn ở "tư thế" mặt cắt không có giọt máu!
Ghi chú: Người Quảng Nam xưa nói ai giàu là "CÓ MÁU MẶT" (Không phải do rượu) để phân biệt với giới số đông mặt vàng như nghệ luôn luôn ở "tư thế" mặt cắt không có giọt máu!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét