Đêm Giáng sinh tang tóc ở Đà Nẵng cách đây đúng 60 năm.
Một chiếc máy bay vận tải 4 cánh quạt của quân đội Mỹ định đáp xuống phi trường Đà Nẵng vào đêm 24.12.1966 do sương mù và trời mưa đã đâm sầm xuống đất và cày ủi hàng chục nhà dân thuộc thôn Bình Thái, xã Hòa Thọ làm 107 dân thường và 04 phi hành đoàn là người Mỹ cũng đều tử vong.
Bia tưởng niệm còn trong khuôn viên trường tiểu học Bình Thái như ghi dấu một tai nạn thảm khốc còn in trong tâm trí những người lớn tuổi ở Đà Nẵng năm nào.
Xỏ mũi!
Nuôi trâu bò người ta hay xỏ mũi để dễ sai khiến. Vì chỗ nầy có nhiều thần kinh xúc giác. Nếu mà không tuân theo thì chỉ chịu cảnh... rất đau.
Trâu bò nhiều nước trên thế giới (Á, Phi) đều bị áp dụng hình thức nầy hàng ngàn năm nay. Ông bà mình cũng chỉ bắt chước họ mà thôi.
Trời sinh đã làm thân trâu bò phải chịu cảnh cày bừa, ăn uống thì đạm bạc toàn rơm với cỏ nhưng làm việc thì nặng nhọc vô cùng.
Đã vậy khi chết thì họ tận dụng hết thịt xương và da. Họ còn nói khéo " Trâu chết để da". Đó chỉ là những lời hoa mỹ khi không chừa thứ gì của nó!
Tội thiệt
Trâu ơi !

Miếu Thái giám ở làng Phong Nam - Hòa Châu.
Một ngôi miếu cổ quay về phía tây ẩn mình dưới hàng cây um tùm trong đó có một cây cổ thụ khá già.
Các vị cao niên trong làng kể khi xưa chúa Nguyễn kéo quân qua đây chẳng may trong đoàn có 01 viên thái giám bị đột tử. Chúa bèn giao cho làng Phong Nam lo liệu hậu sự. Vì vậy ngoài một gò đất nằm cạnh bên, nơi đây còn có ngôi miếu mái lợp tranh được dựng trên 04 cột gỗ trắc do dân làng lập ra để thờ. Lâu ngày mộ thì mất dấu nhưng miếu vẫn còn và được trùng tu thờ cúng cho đến nay đã vài trăm năm.
Nay mái ngói thay mái tranh xưa, 04 cột gỗ trắc đã thay 04 trụ bê tông, lại có thêm tấm bình phong chạm ông cọp đứng phía trước cho có phần uy nghiêm.
Miếu hiển linh được dân làng cúng bái vào tháng 7 hằng năm, lúc xưa trong điển bạ của làng có ghi 01 thửa ruộng công được vua cấp cho làng Phong Nam để làm hoa lợi cúng giỗ hằng năm và sau nầy ngôi miếu cũng được tu bổ rất đàng hoàng như ta thấy trong ảnh.
Người Quảng Nam luôn trọng tình nghĩa, lo lắng chu toàn, nhất là đối với những người vì nghĩa nước mà lâm nạn lại không có ai thừa tự như viên Thái giám ở đây.
Đường nông thôn lại có bụi tre giữa đường, ngó cũng hay hay.
Dù không phân làn nhưng bụi tre như nhắc ai ngược xuôi phải đi đúng chiều của mình.
Quầy bán thịt ở quê
Chiếc quày đơn sơ nhưng "dễ thương" như một vùng quê hiền hòa xứ Quảng.
Thịt sạch, tươi rói đã sẵn sàng cho những bữa cơm gia đình.
Ở đây luôn cân đủ, bán đúng giá, không "tát nước theo mưa". Người bán có một, người mua không nhiều nhưng cứ có chừng... tới 10 giờ là hết thịt thì đóng quày, dọn dẹp rồi đạp xe về