ngobadung

18 tháng 11, 2010

Hội An qua ảnh của ngobadung - Hoi An - photos by ngobadung





Hội An qua ảnh của ngobadung
Hoi An - The photos by ngobadung




Lồng đèn đêm Hội An


Hội An bên sông Hoài

Mái ngói âm dương - Hội An 



17 tháng 11, 2010

Tính hiếu kỳ của người Việt

                      
  Tính hiếu kỳ của người Việt     


Ngoài những đức tốt của người Việt như trọng thủy chung, cần cù, chịu khó…bên cạnh cũng có những thói xấu. Vào năm 1913, học giả Nguyễn Văn Vĩnh đã viết trên Đông Dương tạp chí. An Nam ta có một thói lạ là thế nào cũng cười. Người ta khen cũng cười, người ta chê cũng  cười.  
Ảnh: Tranh nhau vào siêu thị! Cần hàng 
hay để thỏa tính hiếu kỳ ? ( ảnh Ngô Bá Dũng)       Hay cũng hì, mà dở cũng hì; 
 quấy cũng hì. Nhăn răng hì một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang”
Ở đoạn cuối  ông Nguyễn Văn Vĩnh lại cho một câu kết với hàm ý nhắc nhỡ  “Nhưng phàm người ta hỏi, mình đã lắng tai nghe, là mình nợ người ta câu đáp”.
        Gần đây trong một lễ hội Hoa ở Hà Nội, nhiều thanh niên tranh nhau, dẫm đạp để …hái trộm hoa đem về nhà. Trên nhiều giao lộ lúc tan tầm, hỗn độn cảnh kẹt xe, ai cũng muốn vượt lên phía trước, còi xe inh ỏi, chẵng ai nhường ai…và rồi kẹt vẫn cứ …kẹt! Một tai nạn giao thông xãy ra trên đường, đám đông vây quanh... và không làm gì cả, trong khi nạn nhân đang cần ô xy để được... thở!
         Trong thời đại “mở cửa”, hội nhập, hàng hóa tiêu dùng dư thừa, thứ gì cũng có. Không như thời “bao cấp”, mọi thứ đều phân phối qua tem, phiếu. 
          Ấy vậy mà một, hai siêu thị nước ngoài khai trương gần đây tại Đà Nẵng, trước đó người ta thông tin và chờ đợi cả tuần và đến giờ G thì dòng người “rồng rắn”, hối hả để chen nhau để được một “xuất” vào cho được bên trong siêu thị. Mua gì thì chưa biết nhưng trước hết phải chen cho được vào bên trong. Rồi thì tiếng í ới mất điện thoại, mất ví, mất …dép diễn ra khắp nơi nhưng ai thì mặc kệ, miễn phải chen vào bên trong.
         Đứng trên cao nhìn xuống, mấy ông chủ ngoại quốc chưa hề nhìn thấy cảnh tượng nầy ở chính quốc bao giờ. Ngay cả cơn sốt “Harry Potter” hay “Ipod” ở bên trời Tây cũng không ồn ào như vậy. Bên dưới những tay bảo vệ bản xứ mồ hôi nhỏ giọt, la hét, xô đẩy và dùng loa phóng thanh kêu gọi vãn hồi trật tự nhưng chẵng mấy ai tuân lệnh, dường như đám đông đang “khát” hàng hóa. Chẵng lẽ sự thật như vậy sao hay là tính hiếu kỳ cố hữu của người Việt đã thấm sâu vào trong “huyết quản” ?
                                                                                     Ngô Bá Dũng

16 tháng 11, 2010

Tuổi Trẻ - "Trên mọi nẻo đường" qua cuộc thi ảnh

Giải nhất cuộc thi ảnh “Tuổi Trẻ trên mọi nẻo đường”: Ông già Noel biết hát
Vui thật vui khi có 3 bức ảnh do TNV chương trình “Ước mơ của Thúy” chụp đã đoạt giải cuộc thi này. Đặc biệt là giải nhất í. Chương trình “Ước mơ của Thúy” được bình chọn là tuyến bài ấn tượng xếp thứ 3 của báo Tuổi Trẻ trong 5 năm qua.

TTO – Vượt qua 107 tác phẩm dự thi, bức ảnh Ông già Noel biết hát của bạn đọc Đỗ Thu Thảo (Đắk Lăk) đã đoạt giải nhất của cuộc thi ảnh “Tuổi Trẻ trên mọi nẻo đường”.
Ông già Noel biết hát – tác giả: Đỗ Thu Thảo
Bức ảnh Ông già Noel biết hát được chụp vào ngày 20-12-2008 tại bệnh viện Truyền máu Huyết học TP.HCM. Đây là dịp đón Giáng sinh, nhưng các bệnh nhi phải ở lại bệnh viện để điều trị. Chương trình Ước mơ của Thúy do báo Tuổi Trẻ tổ chức đã dành cho các em một bất ngờ bằng việc mời ông già Noel đến góp vui. Ông già Noel hát tưng bừng, mang theo nhiều quà của các nhà hảo tâm thông qua báo Tuổi Trẻ mang đến cho các bệnh nhi ung thư…
Cả câu chuyện lẫn tấm ảnh đã tạo được sự xúc động cho người xem, khi diễn tả được sự ấm áp của tình người, sức sống lạc quan của các em nhỏ. Về bố cục, ánh nhìn của ông già Noel và một bệnh nhi đã làm nên được đường dẫn thuyết phục cho tấm ảnh. Những cột dọc của cây cột truyền thuốc thể hiện sự mạnh mẽ. Ảnh được phân chia làm hai mảng rõ rệt, và màu đỏ trong trang phục của ông già Noel lẫn trên chiếc mũ của em bé đã làm cho ảnh thêm chặt chẽ.
Chính vì thế, Ông già Noel biết hát đã nhận được sự đồng thuận của Ban giám khảo để đoạt giải cao nhất của cuộc thi.
Đoạt giải nhì là bức ảnh Một phút say sưa (tác giả: Nguyễn Thị Hoàng Nga), chụp cảnh các bạn sinh viên tình nguyện đang ngồi trên đò, đò băng băng rẽ sóng tiến về phía trước. Trên chiếc đò ấy, các bạn sinh viên đang say sưa đọc Tuổi Trẻ mà như thông tin của các bạn, đây là tờ báo đầu tiên và duy nhất mà các bạn được đọc trong những ngày tham gia chiến dịch Mùa hè xanh 2010 tại Kiên Giang. Vậy là Tuổi Trẻ đã đồng hành với tuổi trẻ trên hành trình tình nguyện, đến với vùng sâu, vùng xa.
Đây là số báo Tuổi Trẻ đầu tiên, cũng là số báo duy nhất mà các chiến sĩ tình nguyện đang đóng quân trên mặt trận tỉnh Kiên Giang, được đọc trong chiến dịch Mùa Hè Xanh 2010 này. Kết thúc một ngày làm việc thật vất vả, nhưng được cầm tờ báo Tuổi Trẻ quen thuộc trên tay, ai ai cũng đọc thật say sưa, thật chăm chú, quên hết cả mệt mỏi. Bức ảnh được chụp vào ngày 25 - 7 - 2010, khi các chiến sĩ đang ngồi trên đò, đi từ ấp Tràm Chẹp về ấp Nguyễn Văn Rỗ, xã Bàn Tân Định, huyện Giồng Riềng, tỉnh Kiên Giang – ảnh: Nguyễn Thị Hoàng Nga
Hai tấm ảnh cùng đoạt giải baNiềm vui tuổi già (tác giả: Phan Văn Hiền) và Cùng trồng hoa hướng dương (tác giả: Nguyễn Hồng Thắm). Nếu Niềm vui tuổi già diễn tả được nụ cười sảng khoái của một cụ già khi xem Tuổi Trẻ Cười….
Ông Nguyễn Văn Quang, 63 tuổi ở ấp Vĩnh Bình, xã Vĩnh Trường, huyện An Phú, tỉnh An Giang đã hưu trí. Ông trông cháu cho con rảnh tay lo việc đồng áng. Niềm vui của ông thật giản dị. Nhìn ông cười thật hồn nhiên, sảng khoái bên tờ Tuổi Trẻ Cười – ảnh: Phan Văn Hiền
…. thì Cùng trồng hoa hướng dương diễn tả được vẻ mặt xúc động, thành tâm của cô cậu học trò đang cùng chung tay viết tiếp Ước mơ của Thúy.
Tấm ảnh tôi chụp vào ngày 1-11-2009, trong chương trình “Ngày hội hoa hướng dương - Vì bệnh nhi ung thư lần 2” do báo Tuổi Trẻ tổ chức. Hai em đang cắm hoa hướng dương là hai trong những đại diện học sinh của trường THCS Đức Trí (Q.1, TP.HCM). Từ rất sớm, trường THCS Đức Trí đã cắm gần ngàn hoa hướng dương. Thì ra, một tuần trước khi diễn ra ngày hội, các em học sinh ở trường THCS Đức Trí (Q.1, TP.HCM) đã tranh thủ giờ ra chơi, giờ nghỉ để làm hoa hướng dương, hưởng ứng chương trình “Ước mơ của Thúy” của báo Tuổi Trẻ ngay lần đầu tiên tổ chức. Việc làm hoa hướng dương ủng hộ chương trình “Ước mơ của Thúy” đã trở thành điểm nhấn trong hoạt động của trường, nhằm hướng các em sống tích cực, biết vươn lên như chị Lê Thanh Thúy – ảnh: Nguyễn Hồng Thắm
Ban giám khảo:
- Ông Huy Thọ, Phó tổng thư ký tòa soạn Tuổi Trẻ
- Ông Hoài Linh, Biên tập viên Tuổi Trẻ
- Ông Quang Hiếu, Biên tập viên Tuổi Trẻ
Ban giám khảo cũng cùng quan điểm với bạn đọc cho rằng, đây là một cuộc thi rất khó. Khó bởi không phải ai cũng có những cơ hội tham gia những hoạt động do Tuổi Trẻ tổ chức, hoặc là có tham gia, nhưng mãi hăng say với không khí của hoạt động mà quên mất việc chụp lại các hình ảnh của sự kiện. Khó bởi nếu dàn dựng, ảnh sẽ khó lòng tạo được ấn tượng, cảm xúc. Khó, bởi trong quá trình săn ảnh, không dễ để chộp được đúng lúc những ảnh có bố cục đẹp, có câu chuyện ấn tượng.
Tuy nhiên, 55 tấm ảnh lọt vào chung khảo đều đã khắc phục được cái khó đó. Ảnh đã bám đúng chủ đề, sát với đời sống. Những tấm ảnh dự thi đã nói được sự lan tỏa của những hoạt động sau mặt báo mà báo Tuổi Trẻ đã cùng bạn đọc thực hiện, nói được ý nghĩa của những chương trình mà Tuổi Trẻ muốn đóng góp cho xã hội. Những bức ảnh cũng đã diễn tả được tình cảm của bạn đọc dành cho Tuổi Trẻ và những ấn phẩm của mình.
Kết quả chung cuộc như sau:
Một giải Nhất: tác phẩm Ông già Noel biết hát của tác giả Đỗ Thu Thảo (Đăk Lăk).
Một giải Nhì: tác phẩm Một phúc say sưa của tác giả Nguyễn Thị Hoàng Nga.
Hai giải Ba: tác phẩm Niềm vui tuổi già của tác giả Phan Văn Hiền (An Giang) và Cùng trồng hoa hướng dương của tác giả Nguyễn Hồng Thắm (TP.HCM).
Mười giải Khuyến khích lần lượt thuộc về:
- Tác phẩm 1, 2, 3 thổi nến nào – tác giả Nguyễn Thị Kim Tiến (TP.HCM)
Vào dịp chương trình “Ước mơ của Thúy” tổ chức sinh nhật cho các bệnh nhi ung thư có ngày sinh trong tháng 09-2009 tại bệnh viện Truyền máu Huyết học TP.HCM, tôi đã chụp được khoảnh khắc bé Trúc Vy (5 tuổi) đang chuẩn bị thổi nến sinh nhật – Ảnh: Nguyễn Thị Kim Tiến
- Tác phẩm Nhanh chóng chuyển hàng cứu trợ – tác giả Hoàng Giáng My (Quảng Bình)
Tấm ảnh được chụp vào chiều ngày 9-8-2007 tại xã miền núi Đồng Hoá (Tuyên Hoá, Quảng Bình). Khi nước lũ chưa rút thì xe chở mì tôm, gạo của báo Tuổi Trẻ đã vòng vèo hơn 140km lên tới nơi. Nhiều gia đình bị trôi toàn bộ lương thực, đồ dùng nên xe chở hàng vừa tới là người dân đã tự động xếp hàng dài từ xe đến cửa trụ sở UBND xã để nhanh chóng chuyển hàng vào phân phát. Đây là đoàn cứu trợ đầu tiên tới Quảng Bình trong cơn lũ lịch sử này – Ảnh: Hoàng Giáng My
- Tác phẩm Tuổi Trẻ của tuổi già – tác giả: Phan Hữu Thông (TP.HCM)
Hàng ngày, mỗi buổi sáng khi đi làm ngang nhà thờ Đức Bà (trước Bưu điện TP.HCM), tôi thường bắt gặp một cụ già trên 70 tuổi luôn cầm trên tay tờ báo Tuổi Trẻ để đọc, bên cạnh là chiếc xe đạp mini nữ nhỏ bé. Qua nhiều lần để ý, tôi thấy sau khi dừng xe và làm thủ tục là khoá chặt chiếc xe để đề phòng kẻ trộm thì cụ già liền mở ngay trang báo để đọc. Nếu có dịp, buổi sáng nào đó các bạn đi ngang qua nhà thờ Đức Bà sẽ tận mắt chứng kiến hình ảnh này – ảnh: Phan Hữu Thông
- Tác phẩm Đón số báo Tuổi Trẻ cuối tuần cải tiến – tác giả Lê Thủy (Đăk Nông)
Cả nhà đếm từng giờ, từng ngày chờ đón số báo Tuổi Trẻ Cuối Tuần cải tiến ra ngày 3-1-2010. Đi làm về, chưa kịp cất đồ, bế con xuống, ông xã lôi vội Tuổi Trẻ Cuối Tuần ra “ nghía” trước xem thử có thay đổi giống với những gì hai vợ chồng đã “cá cược” không. Đồng thời, ổng cũng tranh thủ ngồi trên xe xem luôn cho chắc ăn vì biết chỉ cần vợ mà “ôm” được Tuổi Trẻ thì đến… nửa đêm cả nhà cũng chưa có cơm ăn – Ảnh: Lê Thủy
- Tác phẩm Báo Tuổi Trẻ ở Lào – tác giả Nguyễn Đăng Vinh (Huế)
Vào giữa tháng 8- 2010 trong một lần du lịch tại tỉnh Savan - Lào, tôi thật bất ngờ khi nhìn thấy báo Tuổi Trẻ mình xuất hiện trên mảnh đất khách. Đây là những tờ báo phát hành trong dịp diễn ra kỳ thi đại học 2010, và cho dù đã là tháng 8- 2010, nhưng những tờ báo cũ này vẫn có mặt trên mặt bàn của quầy cắt tóc của chị Nguyễn Thị Thanh Thúy, quê ở xã Lộc Bổn (Phú Lộc - Thừa Thiên Huế) đang sinh sống và làm ăn tại tỉnh Savan – Lào. Chị cho biết, chị mang theo rất nhiều báo sang Lào để bán đọc cho đỡ buồn, cũng như tìm hiểu về tình hình đất nước, trong đó có báo Tuổi Trẻ. Nhưng tờ báo dù cũ, nhưng có còn hơn không – ảnh: Nguyễn Đăng Vinh
- Tác phẩm Đọc báo cho mọi người nghe – tác giả Đinh Cự Tịnh (Hà Nội)
Cụ Lợi 82 tuổi đang đọc bài “Ngày cuối tuần bên bức tường gốm sứ” trên Tuổi Trẻ cuối tuần cho các cụ khác cùng nghe – Ảnh: Đinh Cự Tịnh
- Tác phẩm Tấm lòng của bé – tác giả Trần Thị Trang (Kiên Giang)
Tôi tham gia ngày hội “Ước mơ của Thuý” khi còn là sinh viên năm nhất. Có rất nhiều em thiếu nhi cùng chung tay góp sức làm ra những bông hoa cho các bạn của mình. Tôi bắt gặp một cô bé có đôi mắt to tròn chăm chú làm cho bằng được một bông hoa hướng dương. Đó là bé Châu Đỗ Ngọc Uyên, 8 tuổi học sinh trường Đuốc Sống. Với đôi mắt ngây thơ hồn nhiên, bé nói với tôi: “Hôm nay em đi theo chị hai vào đây làm hoa góp tiền ủng hộ cho các bạn. Em rất thương các bạn, em thấy các bạn rất mỏng manh. Em muốn làm hoa góp tiền để các bạn được đi mổ”. Trong ảnh là đôi tay nhỏ nhắn của bé Châu Đỗ Ngọc Uyên đang tỉ mỉ bôi keo để dán bông hoa hướng dương . Ảnh chụp sáng ngày 1-11-2009 tại nhà thiếu nhi quận 3 TPHCM trong chương trình “Ước mơ của Thuý”. – ảnh: Trần Thị Trang
- Tác phẩm Tuổi Trẻ, xa mà gần – tác giả: Lê Lan (Cộng hòa Pháp)
Do điều kiện xa quê hương hơn 10 ngàn km. Tôi không thề cầm được trên tay tờ báo Tuổi Trẻ cho mỗi sáng, mỗi tuần. Tuổi Trẻ Online là người bạn đồng hành mọi lúc mọi nơi với tôi, tuy xa nhưng lại rất gần. Chỉ cần cú click là tôi như đang ở trên quê hương mình. Hình được bạn cạnh phòng chụp lén vào lúc 5g46 phút chiều ngày 17-8 vì tôi có hẹn đi làm về sẽ đi mua đồ ăn ngay. Nhưng mải mê Tuổi Trẻ Online nên bạn phải chờ, bạn qua phòng và bắt gặp tôi xem Tuổi Trẻ Online. Hình chụp theo bạn nói là “vật chứng“ để tôi phải đãi nó ăn vì tội mê xem Tuổi Trẻ Online - Ảnh: Lê Lan
- Tác phẩm Thông điệp vui – tác giả: Huỳnh Trí Nghĩa (TP.HCM)
Nhờ thông tin của báo Tuổi Trẻ mà ngày hôm nay cả nước cùng mang niềm tự hào khi biết được giáo sư Ngô Bảo Châu đã vinh dự nhận được giải thưởng FIELDS. Tôi thật sự xúc động và bắt gặp nhiều người mang niềm vui chung, trong đó có một chú sửa xe bên vệ đường chăm chú theo dõi thông tin trên. Ảnh chụp tại góc đường Nguyễn Trãi-Ngô Quyền, quận 5, TP.HCM, ngày 20-8-2010 – Ảnh: Huỳnh Trí Nghĩa
- Tác phẩm Tuổi Trẻ tư vấn mùa thi – tác giả Ngô Bá Dũng (Đà Nẵng)
Nhiều bạn trẻ băn khoăn trong chuyện chọn trường, chọn ngành trước mùa thi vào đại học, cao đẳng…. Và Tuổi Trẻ đã kịp thời đến với họ bằng chương trình Tư vấn mùa thi. Chương trình được tổ chức nhiều nơi trên cả nước đã giúp nhiều bạn trẻ lựa chọn đúng, thêm tự tin trên con đường học tập – ảnh: Ngô Bá Dũng
Xin chúc mừng các tác giả đoạt giải. Buổi phát giải sẽ diễn ra vào lúc 9g sáng 28-8-2010 tại nhà thi đấu Phan Đình Phùng (8 Võ Văn Tần, Q.3, TP.HCM) trong chương trình Ngày hội Tuổi Trẻ. Thân mời các bạn đến tham dự.
Cuộc thi được tổ chức nhân dịp kỷ niệm 35 năm ngày thành lập báo Tuổi Trẻ (2-9-1975 – 2-9-2010) trên chuyên trang Triển lãm ảnh.
TTO

15 tháng 11, 2010

Hội An - Faifoo

Hội An -  Faifoo
Hoian
       Hội An ngày nay còn có tên Faifoo, cái tên nầy do người Âu đặt ra. Theo Alerxandre De Rhodes thì Faifo lúc đầu là xóm của người Trung Hoa, người Việt bản xứ đọc là Hải Phố, người Bồ phiên âm là Pây pô, người Pháp viết thành Faifoo. Nhưng cũng có thuyết cho rằng Hội An nằm bên dòng Thu Bồn còn có tên sông Hoài, người  Trung Hoa vì nhớ quê hương gọi là Hoài phố, từ nầy viết theo chữ latin là Hai Fo rồi biến thành Faifoo
       Trong thời thịnh đạt của mình, Hội An có rất đông người ngoại quốc đến làm ăn, sinh sống. Đông nhất là người Trung Hoa, rồi người Nhật, người Âu  như Pháp, Bồ Đào Nha…
              Hội An xưa - Tranh vẽ của họa sĩ Bồ Đào Nha TK XVI -ngobadung sưu tầm
       Ngay từ đầu, chúa Nguyễn đã cho phép người TrungHoa và người Nhật được phép lập thương điếm để buôn bán, tụ họp chợ tại đây.   Vào giữa thế kỷ 16, Hội An được gặp vận may bất ngờ. Đó là nhà Minh chỉ cho phép buôn bán, xuất khẩu với các nước Đông Nam Á,  nhưng lại hạn chế buôn bán với Nhật Bản. Chính vì chủ trương nầy mà Hội An gặp vận may và trở thành nơi giao thương lén lút giữa các thương nhân Trung Hoa và Nhật Bản. Vì vậy số thương thuyền Nhật Bản cập cảng Hội An rất đông và dĩ nhiên là các thương thuyền Trung Hoa cũng vậy. Dần dần các phố người  Trung Hoa và phố người Nhật cũng được hình thành, các dãy phố nầy có kiến trúc văn hóa đặc trưng như phố người Trung Hoa, phố người Nhật, phố người Âu. Cư dân sống, sinh hoạt theo phong tục của dân tộc họ.
    Chợ Hội An xưa *ngôi nhà ngói có cây phía trước là Chùa  Ông * thờ Quan Công, ngày nay    vẫn còn- ngobadung sưu tầm
       Như vậy ngoài chính sách “thoáng” ( Nhân Hòa) của chúa Nguyễn cộng với vận hội, thời cơ mới (Thiên Thời ). Đất Quảng Nam còn là nơi tập trung nhiều sản vật phong phú về lâm, thổ sản (Địa lợi). Một thương nhân Trung Hoa đã nhận xét … “Thuyền từ Sơn Nam (đàng Ngoài) về, chỉ mua được củ nâu, thuyền từ Thuận Hóa (Huế) về chỉ mua được hạt tiêu. Còn thuyền từ Quảng Nam thì hàng trăm hóa vật, không thứ gì là không có…”
       Vachet, một thương nhân người Âu đã nhận xét “ Ở đây có nhiều vàng bột (vàng cám) được bòn đãi từ các sông, suối đổ xuống. Tôi đã thấy những cục vàng ròng bằng những hạt hạnh nhân cở vừa phải. Bọn con buôn trong xứ chỉ có một ít nhưng nhà vua thì có rất nhiều. Những người ngoại quốc đến mua bán ở đây đều mang về một số vàng khá bộn…” Vì giá vàng tại đây chỉ bằng 1/2 giá vàng trong khu vực!
                                             Chùa Cầu Hội An vào ban đêm (ảnh Ngô Bá Dũng)

                                                         Chùa cầu xưa - ngobadung sưu tầm

         Theo các tài liệu do các giáo sĩ phương tây, thuyền từ châu Âu thường ghé vào Hội An để thu mua các loại lâm, hải sản và hàng hóa thủ công như: yến sào, sừng tê, đồi mồi, ốc hương, ngà voi, tôm khô, trầm hương, kỳ nam, vây cá, đường tán, đường phèn, quế , tiêu, gạo, đậu... và họ cũng mang theo các hàng hóa mà vùng nầy chưa có để mua bán như: lưu huỳnh, diêm sinh (để làm thuốc súng), bạc thoi, kẽm, đồ sành sứ, vải nỉ... 
    Trong khi đó các thương nhân Trung Quốc thì mang các hàng hóa đa dạng hơn như: vải gấm nhiều màu, thuốc bắc, giấy, kim tuyến, thuốc nhuộm, y phục, giày dép, kính, pha lê, bút mực, đèn lồng, bàn ghế, đồ thiếc, trái cây khô…
     Nhờ buôn bán với nước ngoài và qua học hỏi, bắt chước. Các thợ thủ công tài hoa của vùng đất Quảng  đã  sản xuất ra những hàng hóa mới như dệt gấm, sa, lãnh, nhuộm vải, luyện vàng, làm đồ gốm, đóng thuyền,  đóng ghe bầu.  (Phủ Thăng (Duy Xuyên), phủ Điện (Điện Bàn) "dệt được vải lãnh, the, lụa hoa hòe tinh xảo không kém gì lụa Quảng Châu"!
      Chính vì những yếu tố đó mà Hội An đã nhanh chóng phát triển và trở thành một nơi đô hội sầm uất bậc nhất trong nước thời bấy giờ. Với vị thế quan trong đó mà các chúa Nguyễn luôn xem trọng Hội An ,Quảng Nam  là cửa ngỏ giao thương  quan trọng của xứ Đàng Trong . Vì vậy các Chúa luôn cử những người tâm phúc  hoặc con cái (1) vào trấn nhậm ở  đất Quảng Nam để thay Chúa cai trị.
http://picasaweb.google.com/mr.ngobadung   http://ngobadung.blogspot.com/                                                 
 Ngô Bá Dũng biên khảo
     
(1) Nguyễn Phước Nguyên (con thứ 6 của Tiên Chúa Nguyễn Hoàng), Nguyễn Phước Kỳ (con cả của Nguyễn Phước Nguyên)...

12 tháng 11, 2010

Ngô Bá Dũng: NHIẾP ẢNH ĐỂ... XẢ STRESS

(VN-VĐTÂ) Cuộc thi ảnh Việt Nam – Vẻ đẹp tiềm ẩn tháng 8 đã khép lại với giải nhất thuộc về anh Ngô Bá Dũng, một giáo viên đang công tác tại Phòng GD – ĐT quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng. Xin giới thiệu tới quý vị cuộc trao đổi với anh Ngô Bá Dũng xung quanh cuộc thi. 
* Trước hết, xin được chúc mừng anh đã là người đoạt giải trong cuộc thi ảnh Việt Nam - Vẻ đẹp tiểm ảnh tháng 8. Cảm giác của anh thế nào khi nghe thông báo mình là người đoạt giải đầu tiên và cao nhất của cuộc thi?


- Tất nhiên là vui rồi. Khi tình cờ vào website: wwwvedeptieman.vn thấy tên mình và những bức ảnh đoạt giải được đăng trên đó. Tôi lập tức mở e-mail và thấy thông báo của chương trình: những bức ảnh của anh đã đoạt giải A... tôi lập tức gọi điện thông báo cho mọi người trong gia đình biết.
* Anh đến với nhiếp ảnh từ khi nào? Có học qua trường lớp nào không? Có sự tương đồng nào giữa nhiếp ảnh và công việc của anh hiện tại?
Tôi thích chụp ảnh và biết sử dụng máy ảnh từ khi còn là học sinh trung học. Phần lớn những kiến thức, kỹ năng chụp ảnh tôi có được đều do tự học qua sách vở, bạn bè chứ không qua một trường lớp nào.
Thú thực, giữa nhiếp ảnh với công việc dạy học của tôi không hề có sự ăn nhập gì. Có điều, trong thời bao cấp khó khăn thì nhiếp ảnh là nghề kiếm sống, giúp tôi trụ lại được với nghề dạy học cho đến hôm nay. Còn bây giờ khi cuộc sống bớt khó khăn hơn thì với tôi, chụp ảnh là nhu cầu, là thú chơi để giảm stress...
* Ở Hội An có rất nhiều cảnh đẹp. Tại sao anh lại chọn Những ngày văn hóa Việt – Nhật lần thứ 5 làm đối tượng “tác nghiệp” của mình?
- Tình cờ thôi. Hội An là đô thị cổ, có nhiều khách du lịch gần xa đến thăm, ở đây thường hay tổ chức lễ hội để thu hút du khách du lịch trong và ngoài nước. Hôm vợ chồng tôi về Hội An – đúng vào ngày tổ chức “Những ngày văn hoá Việt- Nhật” lần thứ 5 - sau khi “thả” bà vợ vào chợ, tôi liền xách máy lang thang trên nhiều khu phố cổ, đến đoạn phố Nguyễn Thái Học, bỗng nghe trống đổ liên hồi tôi vội cầm máy len vào đám đông và “chộp” ngay những bức ảnh về các vận động viên là du khách nước ngoài và người dân phố cổ đang hào hứng tham gia trò chơi đẩy gậy, một trong những hoạt động vui chơi do tổ chức JICA Nhật Bản và UBND Thị xã Hội An phối hợp tổ chức nhằm quảng bá hình ảnh của đô thị cổ Hội An, di sản văn hoá thế giới cho người dân Nhật Bản và bạn bè thế giới.
* Cơ duyên nào đã đưa anh đến với cuộc thi ảnh của Việt Nam – Vẻ đẹp tiềm ẩn?
- Hôm xem chương trình "Việt Nam- Vẻ đẹp tiềm ẩn" và được biết và hiểu rõ về mục đích cuộc thi. Sẵn có những bức ảnh trong tay về Hội An tôi đã chọn lọc những bức mà mình ưng ý nhất và mạnh dạn gửi về chương trình để dự thi.
* Theo anh đâu là Vẻ đẹp tiềm ẩn trong những bức ảnh? Nó có ý nghĩa như thế nào cho việc quảng bá hình ảnh Hội An nói riêng và Việt Nam nói riêng?
- Từ thế kỷ XVI, Hội An được biết đến như một đô thị buôn bán sầm uất của xứ đàng trong, nơi đây nhiều tàu buôn nước ngoài  như  Trung Hoa, Nhật Bản, Pháp, Bồ Đào Nha...thường hay cập bến. Nhiều hàng hoá, sản vật phong phú được tập trung về đây để trao đổi, mua bán. Trải qua những biến cố lịch sử, ngày nay, Hội An đang bước vào giai đoạn thăng hoa và phát triển nhất. Những giá trị cổ, những công trình văn hoá, kiến trúc, những giá trị văn hoá phi vật thể được Chính quyền và người dân có ý thức bảo tồn và phát huy. Những ngày hội giao lưu văn hóa như ngày hội giao lưu Văn hoá Việt- Nhật lần 5 chỉ là một trong những hoạt động nhằm lưu giữ và phát huy những truyền thống đó. Trong bộ ảnh tôi chụp, bạn đã thấy một hình dáng Hội An cổ kính mà hiện đại, con người Hội An từ gái đến trai đều khỏe khoắn, năng động mà hiếu khách vô cùng...
Họ cùng với du khách thập phương chơi trò chơi dân gian “Đẩy gậy”-một trò chơi đỏi hỏi thể lực, sự khéo léo và tinh thần thi đấu quật cường như bản chất của người Việt Nam... Khoảng cách địa lý bị thu hẹp, ranh giới giữa các nền văn hóa gần như bị xóa nhòa, vui trong một không gian chung, chơi trên một sân chơi truyền thống với những con người hiện đại... trong ngày hội giao lưu Văn hoá Việt - Nhật lần 5. Đó là những nét tiềm ẩn mà tôi cho là: Vẻ đẹp tiềm ẩn Việt Nam.
* Anh có dự định gì sau khi nhận giải của Chương trình? Một chuyến đi xa để khám phá và chụp những bức ảnh mới sẽ được anh ưu tiên hàng đầu?
- Tất nhiên là một chuyến du lịch rồi. Tôi sẽ cùng “bã xã” đi thành phố Hồ Chí Minh. Biết đâu, sau chuyến đi này, tôi lại có được một bức hay một bộ ảnh về cảnh quan hay con người miền Đông Nam Bộ... (Cười)
* Và anh sẽ...?
- Tất nhiên là sẽ lại gửi về tham dự cuộc thi ảnh Việt Nam – Vẻ đẹp tiềm ẩn thôi mà. (Cười) 
                                                          Bá Ngọc (ghi)
Đẩy gậy - ảnh Ngô Bá Dũng








10 tháng 11, 2010

Xem bức ảnh xưa, nhớ bài thơ cổ!

Ải Vân quan- Ảnh xưa (ngobadung sưu tầm)

TÀN TỐT
"Loạn thi, tùng ý bạt thân toàn
Nhất lĩnh đơn y, chiến huyết ban
Ỷ tượng độc cô sơn tửu điếm
Tự ngôn sinh nhập Ải Vân Quan"
Tác giả:TÙNG THIỆN VƯƠNG Miên Thẩm -






 Tàn binh
"  Tàn cơn chinh chiến tìm về
Mong manh áo trận máu đào thấm khô
 Gậy chống lê thân tìm tửu quán
   Nhủ thầm còn sống đăng đồn Ải Vân"
                              Ngô Bá Dũng (dịch)

NGƯỜI LÍNH THẤT TRẬN
"Sa trường, bờ bụi lết về,
Tả tơi áo chiến, máu me lạnh dồn.
Tìm mua rượu quán đầu non,
Sống thề quyết lại nhập đồn Hải Vân."
              Nguyễn Tấn Hưng (dịch)
                                        
                        Tàn Binh:
            Lê chiếc thân tàn vượt đèo cao.
            Một mảnh chiến y thắm máu đào.
      Chống gậy cô đơn bên quán núi.
     Thầm hẹn ngày về Hải Vân Quan.
                                                                    Phạm Vũ Bằng (dịch)

Thành Điện Hải bốc cháy trong cơn giao chiến năm 1859- Tranh vẽ trên Lombart -
 Ngô Bá Dũng sưu tầm.





ngobadung II's Gallery

9 tháng 11, 2010

Từ những dấu chân trên bãi bồi sông Thu Bồn


http://picasaweb.google.com/mr.ngobadung 
Từ những dấu chân trên bãi bồi sông Thu Bồn


Chúa sơn lâm -ảnh Ngô Bá Dũng
Báo Lao Động 
(ngày 27.12.2007)
Ngày 22.12.2007 trên nhiều tờ báo đồng loạt đưa tin “ Hổ xuất hiện ở bãi bồi sông Thu Bồn” (Quảng Nam) Quả là một tin thuộc loại chấn động, vì thú hoang dã như hổ, trên rừng, tìm còn đỏ con mắt huống chi là dưới đồng bằng.





     Nghe tin trên, người dân lo lắng, còn chính quyền thì khuyến cáo người dân không nên đi vào khu vực có thú dữ! để chờ cơ quan chức năng xem xét đó là con gì?
     Theo dấu chân tại hiện trường, Ông Chi cục kiểm lâm Quảng Nam nói đây chắc chắn là thú dữ nhưng... thú gì thì chưa trả lời được. Một vài tờ báo còn nêu: “có những dấu chân lớn và bên cạnh là dấu chân nhỏ, vậy ắt hẵn có hai con, một mẹ và một con”. Mà đã là thú đang nuôi con thì... hung dữ vô cùng!
     Để giảm cường độ, ngày hôm sau vài tờ báo lại đưa tin thú xuất hiện ở bãi bồi sông Thu Bồn có khả năng là beo!
( Một loại thuộc họ nhà mèo nhưng nhỏ hơn hổ) . Vì xem xét lại do dấu chân có kích thước nhỏ hơn bàn tay người nên đưa ra suy luận là beo nhưng cũng chưa lấy gì làm chắc chắn là beo hay hổ.
     Thú dữ ở đâu! Giữa một bãi bồi trống trãi. Lại một suy luận khác:  
   “ Hay nó trốn trong ba bụi tre gần đó". Có người đề nghị cho phóng hoả đốt sạch để xem thử đó là con gì ?
Rững mỡ - ảnh Ngô Bá Dũng

       Ngày 25.12.2007 báo Thanh Niên lại đưa tin “ Thú lạ ở Quảng Nam là…chó”. Vì ông chủ con chó berger gần đó thừa nhận dấu chân đó không phải “thú thiết” gì hết mà là con chó tây của ông đang nuôi, còn dấu chân nhỏ kia là con chó ta của bà cùng xóm.
       Từ vài dấu chân trên bãi cát bồi người ta đã suy tưởng nào là cọp, beo… chó. Không biết sau chó là con gì nữa đây hả trời!


             Ngô Bá Dũng

4 tháng 11, 2010

Giao lưu âm nhạc - Mỹ thuật

Sáng ngày 16/10/2010 tại nhà Văn hóa Lao động Công đoàn, Phòng GD-ĐT quận Hải Châu tổ chức chương trình giao lưu âm nhạc và mỹ thuật giữa các thầy cô giáo đang làm công tác giảng dạy hai bộ môn âm nhạc và mỹ thuật ở các trường tiểu học và THCS thuộc Phòng GD-ĐT quận Hải Châu .
Giao lưu âm nhạc & nghệ thuật của ngành GD-ĐT quận Hải Châu là dịp để các giáo viên của hai bộ môn âm nhạc và nghệ thuật cùng nhau gặp gỡ, trao đổi kinh nghiệm trong giảng dạy bộ môn đồng thời cũng là dịp để các thầy cô giáo thể hiện các tác phẩm của mình cho đồng nghiệp cùng thưởng thức và học tập. Vì vậy có thể nói đây là cuộc họp mặt của các nhà giáo tài hoa, của các nghệ sĩ trong ngành giáo dục quận Hải Châu.
Giáo dục nghệ thuật trong trường phổ thông là môn học nhằm bồi dưỡng, giáo dục con người Việt Nam phát triễn toàn diện. Cùng với các môn học khác, các môn âm nhạc và nghệ thuật có nhiệm vụ giáo dục thẩm mỹ, định hướng cái đẹp, nâng cao đời sống tinh thần cũng như góp phần giáo dục, gìn giữ và phát huy bản sắc
văn hóa dân tộc cho lớp trẻ.
Tại một hội nghị về Giáo dục nghệ thuật vừa được Bộ GD-ĐT tổ chức tại Hà Nội, cả nước thiếu đến gần 10.000 giáo viên các môn nghệ thuật. Nhất là các tỉnh và địa bàn vùng xa, miền núi. Nhưng tại quận Hải Châu số giáo viên dạy hai bộ môn nầy đến nay đã đáp ứng tương đối đầy đủ ở các trường Tiểu học và THCS. Bên cạnh đó nhiều trường mầm non cũng đã có giáo viên bộ môn mỹ thuật âm nhạc để thay cho các cô giáo mầm non đứng lớp. Nhiều giáo viên dạy bộ môn mỹ thuật ở các trường cũng đã không ngừng phấn đấu vươn lên trở thành giáo viên dạy giỏi, làm nòng cốt trong các phong trào văn hóa văn nghệ ở cơ sở, tham gia tích cực vào các hoạt động do công đoàn ngành phát động. Như liên hoan Tiếng hát dân ca ngành giáo dục, văn nghệ mừng Đảng , Mừng Xuân, Liên hoan tiếng hát giáo viên…
Tham dự buổi Giao lưu lần nầy, các thầy cô giáo đã mang đến những tác phẩm âm nhạc do tự mình sáng tác hoặc phổ nhạc như anh Nguyễn Công Dũng, trường THCS Kim Đồng với bài “Xin làm người chăm hoa” anh Hữu Tâm, trường THCS Trưng Vương với tác phẩm âm nhạc “Thắp sáng niềm tin”, anh Phạm Việt Cường, giáo viên THCS Nguyễn Huệ với nhạc phẩm “Bài Thơ bầu trời” và nhiều nhạc phẩm được phổ thơ, thể hiện tấm lòng trong sáng, yêu người, yêu nghề. Những bài hát với giai điệu vui tươi, chân tình, sử dụng những ca từ bình dị nhưng đầy cảm xúc về công việc, tình yêu, về những người thầy “Khi tôi đến trường, hồn tôi như trẻ lại. Bao tiếng hát tiếng cười đời bổng thấy vui hơn”Lời bài hát “Xin làm người chăm hoa”. Đến với buổi giao lưu còn có những “giọng ca vàng” của ngành giáo dục như Tuyết Thanh, Công Dũng. Ngoài ra người tham dự còn được thưởng thức những tác phẩm mỹ thuật, tranh vẽ của các họa sĩ nhà giáo như Xuân Thủy, Hữu Cân, Thanh Tịnh…
Giao lưu âm nhạc – mỹ thuật ngành giáo dục Hải Châu tuy là “bữa tiệc” gia đình nhưng ở đó có nhiều món ăn ngon với không khí bạn bè thú vị. 
 http://picasaweb.google.com/mr.ngobadung                      Ngô Bá Dũng